Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

"Trải Lòng Một Phút Cho Tâm Hồn Nhẹ Như Bông"

Truyện Tình Yêu: “Buông ra đi em, sẽ đau lắm đấy, đừng tự mình mạnh mẽ nữa, hay để anh ôm nỗi buồn đó cùng em.”
Đã bao giờ em tự hỏi bản thân mình rằng, tại sao em cứ phải giả vờ mạnh mẽ, em ghì chặt nước mắt vào sâu trong khóe mắt đang dần đỏ hoe lên, Truyện Tình Yêu em mím chặt đôi môi đang run lên vì đau đớn, chẳng phải đau đớn về thể xác tầm thường kia, mà là sự đau đớn trong tâm hồn, trong chính con người mỏng manh yếu đuối của em…
“Buông ra đi em và nắm lấy tay anh này…”
Đã bao lâu rồi em chưa ngắm nhìn mình trong chiếc gương kể từ cái ngày em mất dần niềm tin vào thế giới này và cả thứ gọi là tình yêu trong em đã nguội lạnh, bao lâu rồi em không đụng đến son phấn chỉ để làm đẹp bản thân, Truyện Tình Yêu bao lâu rồi em chưa ngắm nhìn mình đã thay đổi ra sao, chiếc gương đang bám bụi thời gian vì em chẵng mãi soi hình bóng của em vào nó, đôi mắt em đang bị vấy bẩn bởi màu của đau buồn, mái tóc dài đen óng của em nay chẳng còn lay động mỗi khi em khẽ đưa bàn tay hất tung để mái tóc bay nhè nhẹ, giờ đây nó chỉ là một mớ bù xù hỗn độn như chính tâm hồn em vậy, rối ren là cằn cỗi, nhìn vào gương và soi bóng mình vào đó đi em… Nhưng có lẽ quá muộn rồi em nhỉ !!
“Buông ra đi em và hãy yêu lấy bản thân mình…”
Em có nhớ cái ngày mà em còn cười tươi rạng rỡ dưới ánh nắng vàng hoe, tóc em tung bay giữa mùa thu đầy gió, cái ngày mà em còn hạnh phúc, em còn niềm tin, em còn yêu cuộc đời, và hơn hết là cái ngày mà em còn yêu quý chính bản thân mình, em cùng chiếc xe đạp chạy chầm chậm khắp mọi nẻo đường tràn ngập lá vàng, tiếng cót cét phát ra mỗi khi e dùng chân đạp lên bàn đạp hòa vào giữa khung cảnh thu vàng rực rỡ, em đưa đôi mắt màu nâu đỏ dõi theo từng chiếc lá rơi rụng giữa bầu trời và em bảo ” khoảng khắc đẹp nhất của một chiếc lá là dường như khi nó sắp rời xa cành, nó vẫn toát lên trong nó một vẻ đẹp nhẹ nhàng, bay nhè nhẹ và chầm chậm trước khi đáp xuống mặt đất vĩnh hằng “
“Buông ra đi em, và để tâm hồn em được nhẹ nhàng và thanh thoát như chiếc lá rời cành “
Em biết không, là con gái em không cần phải tỏ ra mình mạnh mẽ, em cứ khóc nếu em muốn, em cứ gục ngã nếu em yếu lòng một giây phút nào đó, hãy yếu đuối nếu em muốn, và sau đó em sẽ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. mạnh mẽ chấp nhận hiện tại, mạnh mẽ thay đổi chính mình, và hơn bao giờ hết em mạnh mẽ để em lại yêu chính bản thân mình lần nữa. yếu đuối cũng có phần tốt nhưng đừng để cái yếu đuối của em chiếm cả phần linh hồn trong em cô gái ngốc ạ, hiểu chứ !!!
“Buông ra đi em, và khóc đến khi e không còn giọt nước mắt nào, khi đó em sẽ thấy mình mạnh mẽ trở lại “
Tôi gặp em vào một buổi chiều mưa hối hả, em loay hoay trên chiếc xe đạp cũ kĩ, vội vã em tấp vào mái hiên gần đó, mưa làm ướt hết cả vạt áo, dường như em chẳng bận tâm lấy điều đó, em đưa đôi bàn tay nhỏ bé của em ra nâng từng hạt mưa đang rơi hối hả xuống mặt đất, ánh mắt màu nâu đỏ của em như xoáy sâu vào tận trong những hạt mưa trong suốt, lung linh và huyền ảo, mái tóc em khẽ lay động khi trời trở gió
“Buông ra đi em, và hãy là cô gái hồn nhiên như anh từng biết “
Tôi yêu em, tôi yêu mái tóc đen óng ả của em tung bay trong chiều gió mùa thu vàng đỏ, tôi yêu đôi mắt màu nâu đỏ của em mà mỗi lần nhìn vào tôi chẳng thể dứt ra được, tôi yêu đôi môi chẳng cần son của em vì đôi môi ấy đã tự mình khoác lên một màu hồng tự nhiên, tôi yêu cái vẻ trẻ con và hồn nhiên trong em đến lạ kì, Truyện Tình Yêu mỗi lần tôi trộm nhìn em là mỗi lần tôi tự cười, cả đời tôi chưa cười nhiều đến thế với bất kì ai tôi từng gặp mặt hay chỉ là lướt ngang qua nhau trên con phố
“Buông bỏ nỗi đau đi em và hãy để tôi xoa dịu nó và để tôi yêu em “
Cái ngày mà em bị tai nạn giao thông, cũng chính là ngày mà đôi mắt màu nâu đỏ của em không còn nhỉn thấy ánh sáng được nữa, em chẳng còn có thể tận mắt nhìn những chiếc lá hay những giọt mưa rơi nữa, cũng từ ngày đó em mất hết cảm xúc, em lạnh nhạt với tất cả mọi thứ xung quanh, em cáu gắt hơn khi thứ mà em chạm vào mà em chẳng thể biết nó là vật gì… đôi mắt em vô hồn nhìn mọi thứ xung quanh trong một màn đêm tĩnh lặng, em luôn cảm nhận rằng có người luôn đứng phía sau em, nhưng khi em quay lưng lại em vẫn không biết được là ai, người đó là anh người âm thầm đứng phía sau cuộc đời của em.
“Buông bỏ đau buồn đi em và hãy chấp nhận hiện tại, những ngày tháng cuối cùng… “
Dường như cuộc đời vẫn không buôn tha em một giây phút nào, ba tháng sau kể từ khi em không thể nhìn mọi thứ bằng mắt của mình nữa, bác sĩ chuẩn đoán em đã bị ung thư thời kì cuối, em hôn mê suốt một tháng sau đó, thân thể em nằm bất động trên chiếc giường trã ga trắng toát, nhìn em mà anh đau đớn từng ngày, cuộc đời bất công với em đến vậy sao em, hằng ngày anh điều ngồi kề cạnh em đọc cho em nghe những trang sách mà anh viết về em hay những mẫu truyện về tình yêu và nghị lực, anh hèn nhát khi chỉ dám nói lời yêu em trong khi em đang hôn mê, anh cố gắng mỗi ngày với hi vọng mong manh vì anh tin rằng em sẽ nghe thấy được anh và thức giấc, em ngủ đã quá lâu rồi cô gái của anh….
Cái ngày em thức giấc sau chuỗi ngày dài đăng đẳng, mọi nỗ lực anh cố gắng điều được đền đáp, lúc em choàng tỉnh giật mình thức giấc là lúc anh đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi sau những ngày túc trực bên cạnh giường bệnh của em, trong giấc ngủ say anh nghe được giọng nói của em là do anh ảo giác hay đó là sự thật, giọng nói em còn chưa tròn tiếng do không nói đã quá lâu ” những mẫu truyện anh kể hay lắm, cảm ơn anh vì sự cứng đầu, đã đến lúc em phải buông bỏ đau buồn và trở về thành em của ngày trước, thành người con gái mà anh đã đem lòng yêu thương từ bao giờ, em đã giành quá nhiều thời gian cho u buồn mà không biết rằng phía sau cuộc đời em có anh “
Thức giấc nửa mê nữa tỉnh, Truyện Tình Yêu quay sang nhìn em, không thấy em nằm đấy nữa, anh cuốn cuồng chạy đi tìm em, anh hỏi vị bác sĩ rằng em ở đâu. “Cô gái ấy đã thức giấc, quả là một kì tích. Nhưng cô ấy đã ra đi mãi mãi, cô ấy để lại cho anh một bức thư mà cô ấy nhờ tôi viết ra”. anh như ngã gục xuống, cả cuộc đời anh như sụp đổ, lặng lẽ anh mở bức thư chứa những dòng cuối cùng của em “em đồng ý…”
Giá như anh nói lời yêu em sớm hơn thì bây giờ em đã không phải rời xa anh, giá như anh không hèn nhát chỉ biết đứng phía sau nâng đỡ em thì có lẽ bây giờ đã khác.
Lúc em buông bỏ mọi đau buồn cũng là lúc em rời xa anh, rời xa cuộc sống này, em rời xa cả mùa thu vàng lá, rời xa cả những ngày mưa tầm tã…
“Buông bỏ nỗi đau đi nhé em, để tâm hồn em được nhẹ nhàng như những chiếc lá mùa thu sắp lìa cành khoảng khắc đẹp nhất mà em từng bảo “
Viết cho những cuộc tình chẳng thể nói nên lời…
Người nắm giữ những nỗi buồn
Theo : Truyenngan.com.vn

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Các Bạn Đã Đọc "Tớ Đã Chẳng Còn Xem Chúng Ta Là Bạn Thân Nữa Rồi" Chưa?

"Tớ Đã Chẳng Còn Xem Chúng Ta Là Bạn Thân Nữa Rồi" là một câu chuyện về tình yêu đẹp nhưng khi sống dần thay đổi thì con người cũng vậy thôi, nó là sự khởi đầu, nhưng nó mong, sẽ có một đứa con gái tốt khác, là điểm kết thúc, tình yêu học trò chỉ là những kỉ niệm đẹp để ấp ủ, nhớ về. 
to-da-chang-con-xem-chung-ta-la-ban-than-nua-roi
“Reng!Reng!Reng…” – Tiếng tin nhắn từ điện thoại.
– Cậu được xếp vào lớp mấy vậy ?
– Chúng mình cùng lớp mà
– Vui nhỉ !! Mai tớ qua đón sớm nhé!
– Uhm, tớ đợi.
– Mai cậu muốn ăn gì?
– Phở đi, hôm qua, cậu nói thèm mà.
– Tớ nói chơi mà cậu nhớ luôn à, đúng là bạn thân của tớ.
Nhận được tin nhắn đó, An hờn lẫy ném điện thoại lên giường, nó trùm mền, úp mặt vào gối. hai từ “bạn thân” làm nó đau lắm! Từ lâu cái khái niệm đó đã không còn. Chẳng biết là Khang giả vờ ngốc hay là hắn chưa nhận ra tình cảm của nó.Truyện Tình Yêu Là bạn tri kỉ của nhau hơn 9năm, nhưng lúc nào nó cũng là đứa cho đi nhiều hơn. Nó hiểu Khang hơn chính bản thân mình, nhưng Khang thì lúc nào cũng hồn nhiên vô số tội.
Nhà hai đứa cách nhau chưa đầy ba trăm mét, nên lúc nào Khang cũng qua đón nó đi học. Và hôm nay cũng vậy, ngồi trên xe của Khang nó vẫn rôm rã hỏi chuyện, nhưng thật ra nó thẹn lắm. Trước đây nó đâu có cái cảm giác đó, nhưng bắt đầu từ cuối năm lớp 8 thì mọi chuyện dần thay đổi cho đến tận bây giờ. Khang chở nó đi ăn sáng, rồi đến trường, trên đường đi hắn có nói:
– Tụi mình…Lại ngồi cạnh nhau nhé !
– Thì tất nhiên rồi – An mỉm cười đáp.
Dù nó chẳng muốn có người xinh hơn mình nhưng phải công nhận con gái lớp này đẹp thật. Khang ngồi loay hoay ngó trên ngó dưới rồi đập vai An cười nói:
– Cậu thấy con bé ngồi bàn đầu thế nào?
– Thì cũng xinh, cậu định cưa nó à – An đáp .
– Ừ. Tớ mới vừa “đá” nhỏ hôm trước
Nghe vậy, nó quay đi chẳng nói gì. Mỗi lần như thế nó đau lắm! Khang nổi tiếng lăng nhăng điều đó nó cũng biết, nhưng chỉ với tư cách là một đứa bạn thì làm sao nó có thế trách móc Khang được. Mỗi lần Khang thay người yêu là mỗi lần nó chìm đắm trong nỗi buồn và suy tư. Đôi khi cũng có chút ghen tị , vì sao hết lần này đến lần khác người được Khang chọn lại không phải là nó. Nhưng Khang cũng đâu thờ ơ, hắn cũng quan tâm đến nó lắm!
Những khi đi học trễ, Khang thường hỏi nó muốn ăn gì rồi xuống căn tin lấy, biết nó thích uống nước ngọt nên lúc nào cũng mua kèm. Nhưng mỗi lần ngồi nhìn Khang và con bé bàn đầu ném thư qua lại thì nó lạnh chạnh lòng, có khi nó bỏ vào nhà vệ sinh ngồi một mình. Dạo này trời nóng, nên hai đứa thường rủ nhau ra quán cà phê làm bài tập. Cái nắng chói chang rọi vào cửa kính, tỏa vào người An, trông nó như một thiên thần tự nhiên thuần khiết. Đôi lúc một cơn gió thoảng qua làm tóc nó tung xỏa vào mặt, phất phơ che trên trang giấy, khiến việc viết bài của nó trở nên khó khăn . Thấy vậy, Khang chợt nhẹ nhàng đưa tay lên tém tóc cho nó ở phía sau, nắm chặc không để cho sợi nào bay lung tung làm vướng vào mặt nó. Khang khẽ nói:
– Cậu cứ việc làm bài còn mọi thứ cứ để tớ lo.
Nó đỏ mặt, ngượng ngùng chỉ biết cắm cúi ngồi viết, truyền tình yêu và cảnh tượng hết sức dễ thương đã diễn ra, một đứa con trai ngồi giữ tóc để cho người con gái của mình ngồi học bài. Mỗi lần được Khang quan tâm chăm sóc như vậy trong lòng nó hạnh phúc nhường nào. Cũng chính vì điều đó đã làm nó lỡ thích một đứa bạn thân tri kỉ. Bao nhiêu muộn phiền tan biến. Nó không cần biết Khang đã thích những ai, hay nói lời đường mật với đứa con gái khác, chỉ cần biết là nó đã thích Khang, thích từ rất lâu rồi. Nhưng làm sao nó có thể thổ lộ được, xung quang Khang có biết bao nhiêu người, hết lần này đến lần khác nó vẫn chưa phải là đứa được Khang chọn. Nó thì có gì xấu đâu chứ! Nhưng mà Khang chẳng một lần để mắt tới, khiến nó bi quan và nghĩ Khang không thích mình, vì vậy nó nào có can đảm để nói ra hết. Nó sợ Khang biết rồi cái tình cảm bạn bè tri kỉ cũng không còn, nên suốt hơn 3năm nó đành phải im lặng mà chôn giấu.
Ngày noel, Khang dẫn nhỏ bàn đầu đi chơi, giờ thì nhỏ là bạn gái của Khang rồi. Nó cũng được Khang rủ đi cùng. Ban đầu, nó lưỡng lự nhưng rồi không hiểu tại sao nó lại đồng ý. Hẹn nhau 4 giờ chiều nhưng nó lại đến sớm 5 phút, còn nhỏ kia thì đã tới trễ lại còn đòi Khang qua chở. Từ lúc đó, nó tự nhiên trở thành người vô hình. Khang cứ nói chuyện, đùa dỡn, còn nhỏ thì ngồi ỏng ẹo các thứ, nhưng Khang đều chiều theo ý. Đôi lúc nhỏ còn lườm lườm liếc liếc sang nó.Thấy chướng mắt, nó đập vai Khang rồi bảo:
– Sở thích của cậu là mấy đứa con gái bánh bèo chảy nước này à?
– Thì con gái bây giờ, đứa con gái nào cũng thích làm nũng với ban trai mà! – Khang trả lời tỉnh bơ.
Nghe Khang nói, nó cũng chẳng còn kìm chế được nữa, nên vội vã bỏ về, Khang cũng định chạy theo giữ lại, nhưng sợ nhỏ đó giận nên lại thôi. Nó cũng chẳng lạ lẫm gì với trường hợp như vậy, đây không phải là lần đầu tiên nó hờn dỗi bỏ về. Dẫu biết là sẽ buồn sẽ đau, nhưng lần nào Khang rủ đi chơi với bạn gái nó đều đồng ý một cách mù quáng. Nếu là mọi ngày, hai đứa như một cặp bài trùng thì lúc có kẻ thứ 3 xuất hiện, nó lại trở thành một người dư thừa. làm bạn với nhau hơn 7 năm, nó còn lạ gì tính cách của Khang, nhưng lần nào bỏ về, tâm trạng nó lại nặng trĩu. Mọi thứ do Khang làm ra, cũng là do Khang kết thúc. Lúc nào cũng vậy, Khang vẫn là người chủ động. Cách đó mấy ngày, nó chẳng thèm gọi điện hay nhắn tin gì, nhưng Khang lại qua rủ nó đi thư viện, nhân tiện cơ hội làm hòa. Ngồi trên xe, nó cũng chẳng mở miệng nói câu nào, thấy vậy Khang hỏi:
– Cậu lại giận à?
– Ừ…
– Tớ thấy nhỏ đó cũng tốt tính nên muốn cậu làm bạn rồi kết thân thôi!
– Nhưng mà…tớ chỉ muốn mỗi cậu làm bạn thân với tớ thôi.
– Ơ…Tớ… xin lỗi.
Nói rồi hai đứa cũng im bặc. Vào thư viện nó lẳng lặng tìm mấy cuốn tiểu thuyết rồi ngồi đọc, Khang thì đam mê với mấy cuốn trinh thám. Vì đến khá trễ, nên chỉ còn một bàn gần cửa sổ. Buổi chiều nắng chói chang, chiếu thẳng vào mặt, nó vừa lấy tay che, vừa cặm cuội đọc. Thấy nó “khổ sở”, Khang mỉm cười, đem truyện lại ngồi trên cửa sổ, ngay hướng mặt trời một cách thản nhiên. Khang làm vậy là để che cho nó khỏi bị nắng rọi. Khang luôn quan tâm âm thầm đến từng điều nhỏ nhặt của nó. Nếu không phải vì quá lăng nhăng thì Khang cũng trở thành hình tượng soái ca trong lòng nó rồi. Vốn dĩ truyện tranh ngắn hơn tiểu thuyến, nên mỗi lúc đọc xong, Khang lại ngồi chờ nó, vừa nhìn vừa cười cười he hé, nó cũng chẳng biết tại sao. Khi ra về, nó vẫn lặng im thin thít và Khang lại là người mở lời:
– Cậu biết là cậu xấu xa nhất khi nào không?
– Không!
– Là lúc cậu giận tớ và không nói chuyện với tớ đó, mỗi khi như vậy, đối diện với cậu tớ khó chịu lắm đấy
– Thì cũng tại cậu thôi – Nó lạnh lùng đáp lại
– Tớ thì làm gì sai…Tớ…chia tay với nhỏ đó rồi!
– Ơ…Tại sao?
– Nó lúc nào cũng nũng nịu, nói tớ đừng làm bạn và nghĩ chơi với cậu đi nên tớ chia tay rồi!
– Ừ…đúng đó! Tớ…cũng hết giận cậu rồi! – Nó cười đáp.
Khang và nó cứ như vậy thì vui biết nhường nào. Đối với nó, Khang là một thứ rất tuyệt vời mà ông trời đã ban để thay thế cho bố. Dù Khang rất hay làm nó buồn nhưng Khang cũng là người làm nó vui. Đôi lúc nó cũng nghĩ hơi nhiều, nó tự thấy bản thân cứ như một con kì đà cãn mũi, nhưng nó cũng muốn Khang có một đứa người yêu tốt dù không phải là nó. Những lời nó nói ra đều mang nặng hàm ý, mà Khang đâu hay biết, lúc nào cũng mở miệng ra là bạn thân tốt, nó vui nhưng thật sự nó vẫn mong được nhận lại nhiều hơn thế, dù chỉ lướt qua và đụng phải nhau một chút thôi thôi. Nó không thích cái cảm giác bộn bề tâm tư rồi lại chỉ đối diện mà nhìn Khang. Nó sợ nói ra rồi ngay cả cái tình cảm bạn bè cũng vơi dần, nó sợ cái cảm giác không thỏa mái, e dè trước Khang, và hai đứa lại tránh mặt nhau. Đôi lúc nó muốn mọi chuyện cứ diễn ra như thế này, nhưng lại có khi nó muốn là người ở bên Khang với một vai trò khác. Những lúc nhìn Khang cười đùa với đám con gái nó khó chịu lắm.Nó định trả thù thân mật với những thằng con trai nhưng lại không làm được. Bởi vì trong nó chỉ có mỗi Khang mà thôi.
Học Kì 2 năm cuối cấp, hai đứa dần chú tâm vào việc học hơn. Khang giỏi các môn tự nhiên, còn nó giỏi các môn xã hội. Môn văn đối với Khang là một cực hình.Bỏ bê đã lâu, nên bây giờ Khang không tài nào chép và theo kịp bài nỗi, một phần cũng là do giáo viên giảng khá nhanh. Thấy Khang ngồi nhăn nhó, nó ngẫm nghĩ một hồi rồi bỗng giơ tay đứng phắt dậy:
– Cô ơi, cô giảng chậm lại một chút, e không theo kịp ạ.
Cả lớp trố mắt nhìn, một đứa giỏi văn thiên bẩm như nó cần gì cô giảng cũng tự biết được thôi. Nghe vậy, Khang liền hiểu chuyện. Nó nhìn qua, rồi chỉ cười nhẹ, Khang cuối đầu rút điện thoại nhắn tin. Nó nhận được, liền mở ra xem, thì thấy dòng “chữ cảm ơn cậu” được ghép trên hình một một con ma tóc dài, không có mắt. Hoảng hồn, nó làm rơi điện thoại. Chẳng biết đụng chỗ nào, mà nhạc bỗng nhiên phát ra, cô giáo phát hiện ngay và điện thoại của nó đã bị thu. Mặc cho nó hết lời nen nỉ hết lời cô vẫn không bị lay động, nó ào khóc vì sợ bị mẹ đánh. Khang xoa đầu, xin lỗi, dỗ dành các thứ nhưng nước mắt nó vẫn không ngừng tuông. Giờ ra chơi, Khang nhảy ra ngay khỏi lớp, cũng không màng đến nó nữa, khiến nó hận ghê gướm. Và rồi một lúc sau quay lại, Khang cầm điện thoại rồi chìa ra cho nó nói:
– Tớ lấy trộm trong phòng giáo viên đó!
Nó chưa kịp mừng thì đã thấy Khang vội quay đi trên tay cầm một tờ giấy, nó gặng lại hỏi:
– Lại đi đâu thế?
– Xuống viết bảng kiểm điểm, may mà tớ bị thầy giám thị bắt, gặp cô Văn là chết rồi.
– Bây giờ…Tớ chẳng biết nên nói cảm ơn hay là xin lỗi cậu nữa. – Giọng nó bé lại.
– Tớ thích nge cậu nói cảm ơn hơn. Cậu bị thu điện thoại là lỗi của tớ mà.
– Vậy…Cảm ơn cậu.
Khang cười rồi véo má nó và quay đi, nó vẫn đứng nhìn theo bóng hình của Khang. Tim nó như muốn tung ra khỏi lồng ngực. Đến giờ phút này nó biết mình chẳng bao giờ ngừng thích Khang được nữa. Tình cảm sâu đậm là vậy, nhưng nó ít khi nào làm được điều gì cho Khang, nhưng Khang thì khác. Dù chưa một lần nói ra tình cảm của mình, nhưng vì nó Khang có thể làm tất cả. Nó từng đọc được một câu:”Con đường từ tình bạn sang tình yêu là rất ngắn nhưng từ tình yêu qua tình bạn là không thể nào”, Và nó sợ điều đó, nên bây giờ, đối với nó, có thể im lặng là quốc sách.
Ngày 26-3, trường có tổ chức cắm trại, sinh hoạt. Khối của nó cũng có hoạt đông thi đua giữa các lớp. Khang và nó được chia thành một cặp tham gia với nhiệm vụ là chuyền banh bằng miệng. Nhưng trớ trêu thay, trong quá trình diễn ra đã có một sự cố. Lúc đang gấp gáp, môi của hai đứa đã vô tình chạm nhau. Mọi người ai cũng thấy, đám bạn la hét lên khiến nó giậc mình làm rơi cả quả banh. Bọn trong lớp thì châm chọc: “Chúng mày định chúc nhau năm mới An Khang thịnh vượng hả.” Hai đứa chỉ biết đứng như trời trồng, mọi thứ dần náo nhiệt hẳn lên. Và rồi, đứa con gái trong đám đã vô tình nói một câu:
– Sắp hết năm học rồi, lớp mình còn vui vẻ như vậy được bao lâu ?
Mọi thứ dường như lặng cả đi, chẳng ai dám nói gì, Khang cũng chỉ biết cười trừ. Từ hôm đó, nó đã suy nghĩ rất nhiều, liệu sau này Khang và nó có còn cơ hội như vậy với nhau được nữa không? Rồi những tình cảm của nó, Khang có thể nào hay biết. Thời gian thì đang trôi qua từng ngày, nó thì vẫn rụt rè lưỡng lự, bây giờ không thổ lộ thì liệu sau này sẽ ra sao, hay chỉ là bí mậy mà nó vùi lấp suốt bao nhiêu năm. Bây giờ nó mới thông suốt, Khang không thích nó cũng chẳng sao chỉ cần Khang biết được tình cả của nó một lần thôi cũng được, nó tin cái gọi là bạn bè hơn 9 năm sẽ không vì chuyện này mà bị đánh mất. Thế là nó hẹn Khang ra quán cà phê quen thuộc để thi hành nhiệm vụ . Hai đứa ngồi nhìn một cấp lâu, rồi nó mới dám rụt rè mở lời vào trực tiếp câu chuyện:
– Cậu biết không?
– Biết gì. ?
– Từ lâu, tớ đã chẳng còn xem chúng ta là bạn thân nữa rồi, bởi vì…tớ…th..í..ch…
Nói tới đây Khang lấy tay che miệng nó lại rồi ngượng ngùng đáp tiếp:
– Cậu đừng nói nữa. Tớ sẽ cảm thấy bản thân rất có lỗi, xấu hổ rồi sẽ chẳng dám đối diện với cậu.
Nó cảm giác như mình đang bị từ chối, hai má nó đỏ ửng và ngẹn ngào đáp:
– Vậy thì thôi, tớ hiểu rồi, tớ không làm phiền cậu nữa
– Cậu hãy nge tớ nói hết, tớ thấy mình tệ và… hèn nhát lắm! Đáng lẽ, người nói những lời đó…phải là tớ. Thật ra tớ cũng thích cậu từ lâu lắm rồi. Cái cảm giác đó đã bắt đầu từ lúc tớ học lớp 9, tớ cũng chẳng nge cậu nói gì nên không dám thổ lộ. Tớ làm mọi cách để che đi mọi cảm xúc, cả việc tớ hay lăng nhăng, bồ bịch cũng vậy. Nhưng bây giờ tớ biết là mình không đơn phương rồi.
– Nhưng tớ mới là người đơn phương này, tớ thích cậu từ lúc học lớp 8 mà – Nó đáp lại hài hước
Rồi hai đứa chỉ ngồi tủm tỉm nhìn nhau cười. Từ hôm đó, mọi chuyện cũng chẳng có gì thay đổi, chỉ là đôi khi nó và Khang thường tung ra một vài câu mùi mẫn tình cảm. Một lần, đang trò chuyện trong quán trà sữa, nó bắt gặp thông tin tuyển sinh học bổng du học toàn phần ở Singapore, hai đứa quyết định đi thi thử. Đề thi hầu hết là về kiểm tra IQ nên rất khó khăn với một đứa chỉ giỏi văn như nó, Khang cũng chỉ bảo làm tàm tạm. Nó cũng chẳng trông chờ gì vào kết quả, vì ngay từ đầu, hai đứa đã hứa cùng nhau cố gắng thi vào trường đại học ở TP.HCM, nó và Khang lại được ở bên nhau cùng nhau học tập, đi chơi. Chỉ nghĩ đến vậy thôi là nó hạnh phúc rồi. Ngày thông báo điểm, nó đã rớt, gọi điện Khang cũng bảo là điểm thấp nên chẳng hy vọng gì. Khang động viên nó, hai đứa hứa hẹn đủ điều, cái cảm giác được tự do tự tại ở bên nhau thật là vui sướng biết bao nhiêu. Khang vui nó cũng vui, Khang hiểu nó và nó cũng hiểu Khang vậy là tốt rồi. Thế là hai đứa chăm chỉ ôn luyện và bước vào kì thi đại học với một tâm thế khá nhẹ nhàng. Cũng rất may là bài làm cũng khá ổn. Sau những ngày miệt mài đen sách, hai đứa lại càng khắng khít hơn, Khang thường qua nhà nó chơi. Một lần, Khang để quên điện thoại ở nhà nó, định đem đi trả, thì nó nhận được một tin nhắn với nội dung:” vậy mày quyết định chỉ vì con An mà không đi du học hả” nó mới giậc mình, dù biết là sai nhưng nó vẫn mở ra xem cuộc hội thoại của Khang với người bạn đó:
– Mày nhận được học bổng toàn phần đi du học ở Singapo hả?
– Ừ, nhưng tao không thể đi
– Tại sao?
– Vì, An! Tao với nó đã hứa cùng nhau học ĐH ở TP.HCM rồi, tao không thể cắt đứt tình cảm với nó mà đi được. Nhưng tao vẫn đang suy nghĩ . Tao thích nó và tao cũng thích đi du học nữa, đó là ước mơ của tao, tao cũng buồn lắm mà biết làm sao được .
– Vậy là mày quyết định định chỉ vì con An mà không đi du học hả?
Đọc xong, nó rưng rưng nước mắt chạy đến nhà Khang. Nó phải hỏi cho ra nhẽ. Đây là mơ ước của Khang nhưng không lẽ vì nó mà bị dập tắt, nó đã nói ra cả lòng mình, khuyên Khang hết lời nhưng Khang chỉ vỗ nhẹ vai nó và cười nói:
– Thật ra tớ thích cậu hơn đi du học. Nếu chúng mình được học chung ở TP.HCM và được bên nhau thì cũng rất đáng để mình đánh đổi với cái học bổng mà. Ở gần cậu cũng là ước mơ lớn nhất của tớ rồi.
Chỉ vì lời hứa đó mà Khang lại bất chấp như vậy, khiến nó vô cùng xúc động. Nó tự cảm thấy gánh nặng như đè lên vai. Nó phải đậu được đại học ở thành phố thì mới xứng đáng với những gì Khang đánh đổi. Bằng mọi giá nó phải giữ được lời hứa thì mới không có lỗi với Khang. Nó phải bù đắp lại những gì mà Khang đã bỏ ra.
Nhưng rồi, lúc nhận được kết quả nó đã hết sức tuyệt vọng, điểm của nó chỉ đủ đậu các trường ở Quy Nhơn, nó đã không thể giữ lời hứa được. Còn đối với một người như Khang thì dư sức rồi, còn thừa một đống điểm. Nó chẳng dám đối mặt, cũng không nói cho Khang biết chuyện này. Nó xấu hổ với những gì mình nhận được. Nó đã trằn trọc suốt bao đêm, Khang đặt hy vọng vào nó mà bỏ hết tất cả nhưng lại chẳng nhận được gì, nó cảm thấy cảm có lỗi vì người không thực hiện lời được lời hứa lại là nó. Nó đang nghĩ đến một viễn cảnh mỗi đứa một nơi, chẳng thể được ở bên nhau nữa, rồi còn khi lên đại học hai đứa cũng ít có thơi gian về nhà chứ đừng nói là gặp nhau, cái tình cảm này sẽ giữ được bao lâu, đến một lúc nào đó, lâu dần thì cũng phai mờ thôi. Còn Khang không những chẳng được đi du học mà còn mất cả những hẹn ước, hy vọng. Nếu nó giữ được lời hứa, thì phần nào mới đủ với những gì Khang đã từ bỏ, hy sinh. Nó không thể chỉ vì vậy mà đánh mất cả tương lai ước mơ của Khang. Bây giờ, nếu nó không buông thì việc ở bên nhau đã không được mà còn ảnh hưởng đến tiền đồ của Khang. Ngay từ đầu, tất cả là đều do nó. Nó đã suy nghĩ rất nhiều, khóc cũng có, đau cũng có nhưng nó phải đành nghĩ cho Khang. Rồi nó hẹn Khang ra quán cà phê quen thuộc, hôm nay nó không còn e dè như trước nữa:
– Tớ nghĩ chúng ta đơn thuần chỉ là say nắng thôi, chúng ta chưa đủ chín chắn trong việc gì cả, vậy nên tớ nghĩ nên dừng lại đi…tớ cũng hơi mệt mỏi rồi.
– Tại sao? Cậu không tin tớ, hay là cậu nghĩ chỉ vì tớ, mà cậu thi đại học không đạt kết quả tốt. Vậy tớ hiểu rồi, đúng là do tớ…dù sao thì cũng cảm ơn cậu suốt thời gian qua.
Nó nhắm mắt quay lưng, vội vã bỏ về, nó sợ mình sẽ mềm yếu. Nó không nói ra hết mọi chuyện, là vì với tính cách đó, Khang sẽ chẳng như vậy bỏ nó mà đi. Nó đau lắm chứ, nhưng nếu vậy thì mọi chuyện mới êm xuôi, điều duy nhất khiến Khang lưu luyến là nó, mà bây giờ đã chẳng còn gì, nên Khang cũng không vướng bận. Nó không hối hận với quyết định này, đôi khi chỉ là buồn bã khóc thầm mà thôi. Khang cũng có nhắn tin níu kéo nhưng nó đã cố gắng không trả lời. Rồi Khang cũng quyết định đi du học, ngày Khang ra sân bay nó chỉ biết đứng từ xa mà lặng lẽ nhìn cho đến khi hình bóng Khang khuất hẳn. Vì người mình thích, nó quyết định làm người xấu miễn là đem lại kết quả tốt. Có thể Khang ra đi mà trong lòng vẫn còn hận nó, vẫn chỉ nghĩ lý do chia tay là sự ích kỷ của nó. Nhưng rồi cuộng sống dần thay đổi thì con người cũng vậy thôi, nó là sự khởi đầu, nhưng nó mong, sẽ có một đứa con gái tốt khác, là điểm kết thúc, tình yêu học trò chỉ là những kỉ niệm đẹp để ấp ủ, nhớ về. Nó chưa bao giờ trách móc ai, mọi chuyện cùng từ nó mà ra, nếu Khang sống tốt thì nó cũng vui rồi. Đó là điều đầu tiên mà nó hy sinh một cách chính đáng cho Khang. Nó đã không giữ được lời hứa vì thế nó làm vậy là để bù đắp với những gì Khang đã bỏ ra. Đôi lúc nó nhớ Khang vô cùng, cầm điện thoại nó chỉ muốn gọi ngay cho Khang nhưng nó không thể. Dù sao thì Khang cũng đã đổi số điện thoại, nó chẳng biết cách nào để liên lạc, mà cũng tốt thôi, như vậy nó sẽ dễ dàng quên Khang đi. Nó luôn suy nghĩ tích cực, Khang sống tốt thì việc gì mình phải hối hận, nhưng lí trí làm sao thắng được con tim, từng đêm từng đêm nó luôn nhớ về Khang mà không ngủ được. Mỗi lúc buồn bã, nó đều lặng lẽ ngồi nhìn ra ô cửa sổ, như mong ngóng một hình bóng quen thuộc nào đó, rồi hoài niệm nhớ về những khoảnh khắc, khoảng thời gian đẹp đẽ của hai đứa, nước mắt nó không ngừng tuông trào, cứ thế mà lăn dài…lăn dài…và lăn dài.
Theo : truyenngan.com.vn

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

Địa Điểm Du Lịch: Hoa Tam Giác Mạch Đẹp Nhất Tại Hà Giang

Địa Điểm Du Lịch: Cứ mỗi độ thu về  khi những vệt nắng vàng vấn vương trên mọi ngả đường cũng là khi những cánh đồng hoa tam giác mạch hồng tím nở rộ, trải dài đến tận chân trời thu hút du khách, dân phượt Hà Giang tới thăm.
Hàng năm, vào tháng 10 và tháng 11, màu tím hồng của những thảm hoa tam giác mạch lại nở rộ trải khắp vùng cao phía Bắc Hà Giang như dạy nên lòng khát khao thiên nhiên, thôi thúc bao du khách tham gia các tour Hà Giang, hay các xe đi phượt lên đường đến tour du lịch Hà Giang để được chìm đắm trong vẻ đẹp nao lòng của loài hoa mùa thu này.
du lịch ha giang: những điểm ngắm hoa tam giac mạch đẹp nhất 3Du lịch Hà Giang: Những địa điểm ngắm hoa tam giác mạch đẹp nhất Hà Giang

Trước kia hạt của hoa được dùng để làm bánh, Địa Điểm Du Lịch nay phần nhiều dùng làm thức ăn nuôi gia súc. Lá tam giác mạch non được dùng như một loại rau xanh, khi luộc lên ăn ngọt và mát. Chỉ có hoa là không dùng làm gì, nhưng lại làm náo nức bao kẻ qua đường.
Tour du lịch Hà Giang sau 300 km đường dài đi bằng ô tô với một đêm ngon giấc, tờ mờ sáng, những “con ngựa chiến” đã sẵn sàng lên đường, vượt 100km đường dài để trải mình với công viên địa chất Hà Giang. Thời tiết se se lạnh dễ chịu và sương sớm vẫn con giăng mắc, vòng những vòng tay ôm núi. Mùa gặt vừa đi qua, những cánh đồng trơ gốc rạ, phảng phất mùi thơm dìu dịu.
du lịch ha giang: những điểm ngắm hoa tam giac mạch đẹp nhất 1Du lịch Hà Giang: Những địa điểm ngắm hoa tam giác mạch đẹp nhất 1
Nếu các bạn đi theo tour du lịch Hà Giang sẽ được hướng dẫn viên dẫn đi, còn đối với những bạn đam mệ đi phươt Hà Giang thì tìm đến dịch vụ cho thuê xe máy tại Hà Giang là một lựa chọn đúng đắn khi vượt qua Yên Minh để vào vùng cao nguyên đá cũng là lúc tiến sâu vào vùng cao nguyên đá. Từ Phố Cáo đến Phó Bảng, từ Sủng Là đến cột cờ Lũng Cú, những thửa ruộng đã bắt đầu nở hoa. Người Mông ở Hà Giang trồng tam giác mạch và hoa cải trên đồi đất cao, trồng ngô và lúa ở vùng đất bằng nơi đáy thung lũng. Chen lẫn trong màu xanh non của ngô của lúa, màu tím hoa cà của hoa tam giác mạch và màu vàng của nắng, màu xanh đậm của hàng sa mộc sừng sững giữa trời.
Du lịch Hà Giang: Những Địa điểm tam giác mạch nở rộ
– Tour du lịch Hà Giang: Phố Cáo – nơi đây lác đác đã có một vài thảm hoa nằm sâu bên trong, sát gần vách núi. Khi các bạn thuê xe máy ở Hà Giang để đến đây bạn có thể cảm nhận rõ nhất, ngắm nhìn hoa tam giác mạnh nở rỗ hút hồn.
– Du lịch Hà Giang: Sủng Là – nơi có thể xem là có những thảm hoa tam giác mạch đẹp nhất Hà Giang. Với những cánh hoa phơn phớt tím hồng làm nao lòng bao lữ khách ghé qua. Thuê xe máy Hà Giang để đến Sủng Là, bạn còn có thể ghé qua nghỉ chân và thăm ngôi nhà được quay trong bộ phim “Nhà của Pao”. Chợ phiên Sủng Là sáng chủ nhật nhộn nhịp đủ sắc màu của bà con dân tộc Mông, Lô Lô về họp.
du lịch ha giang: những điểm ngắm hoa tam giac mạch đẹp nhất 2Du lịch Hà Giang: Những địa điểm ngắm hoa tam giác mạch đẹp nhất 2
– Du lịch Hà Giang: Bản Phó Bảng – một ngôi làng cổ có tuổi đời hơm trăm năm với những ngôi nhà mái âm dương đặc trưng của người Hoa. Phó Bảng còn nổi tiếng bởi những vườn hoa hồng được trồng ngoài thung lũng. Những cánh đồng tam giác mạch đã bắt đầu trổ bông. Địa Điểm Du Lịch Tại Phó Bảng cũng có nhà nghỉ cho du khách, dân phượt Hà Giang nghỉ chân.
du lịch ha giang: những điểm ngắm hoa tam giac mạch đẹp nhất 3Du lịch Hà Giang: Những địa điểm ngắm hoa tam giác mạch đẹp nhất 3
– Tour đi Hà Giang: Lũng Cú – cực Bắc tổ quốc, cách Dinh họ Vương hơn 20km, nơi địa đầu Tổ quốc. Đường lên Lũng Cú có rất nhiều cánh đồng trồng hoa tam giác mạch bạt ngàn.
du lịch ha giang: những điểm ngắm hoa tam giac mạch đẹp nhất 4Du lịch Hà Giang: Những địa điểm ngắm hoa tam giác mạch đẹp nhất 4
Khi đến du lịch Hà Giang vào đúng dịp hoa tam giác mạnh nở rộ như những thảm hoa trải dài sẽ đem đến cho bạn những trải nghiệm về chuyến đi tới nơi đây.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

TOP 10 món ăn ngon đặc sản của cố đô Huế

Món ăn ngon: Huế nổi tiếng với ẩm thực cung đình cao sang và mĩ vị, tuy nhiên các gánh hàng rong, các món ngon bình dân cũng có sức hấp dẫn khó cưỡng.
1. Cơm Hến
Cơm hến ngon nhất chỉ có ở Huế. Cơm hến tuy là món ăn dân dã có khắp mọi nơi dù ở thôn xóm hay đường quê, nghèo mà vẫn sang, đậm đà hương vị. Cơm hến được làm từ cơm trắng nấu chín và để nguội. Người ta cho phần thịt hến cùng các phụ gia, thêm tóp mỡ được chiên giòn. Cơm hến có thêm chút mắm ruốc Huế vừa bùi, chát, cay và hăng. Được ăn kèm với phụ gia là rau sống gồm có: rau sống, bắp chuối, giá đỗ và ít thân khoai môn trắng thái nhỏ. món ăn ngon Lạc được rang vàng và phi dầu vàng cho có màu đẹp mắt.
Cơm hến ngon nhất là ở cồn Hến, hoặc quán chị Nhỏ, bán trong ngõ đường Phạm Hồng Thái, góc giao với Trương Định – nhưng chỉ bán buổi sáng, đến trưa là hết, hoặc không thì ăn ở số 2 Trương Định. Cơm hến khá rẻ, một tô chỉ khoảng 10.000 đồng.
2. Bánh canh Bà Đợi
Nằm trên đường Đào Duy Anh, ở cuối một con hẻm nhỏ có một quán bánh canh không bảng hiệu. Quán hoạt động theo lối gia đình ít nhân công nên khách thường phải đợi hơi lâu, vì thế quán được khách quen gọi là quán bà Đợi. (người Huế quen gọi là mụ Đợi). Dù bánh canh của quán này được thái sợi dẹt như kiểu Quảng Bình chứ không nén khuôn sợi tròn, nhưng nước dùng thì đặc phong cách Huế.
Nước dùng của quán này có vị đậm đà và thơm tự nhiên của tôm. Khi tô bánh canh được bưng ra, nước trong, chả và tôm tươi giòn sần sật, thực khách sẽ gia thêm tiêu, muối, chanh, tương ớt dầu và hành lá thái nhỏ bầy sẵn trên bàn, mặc dù tự nước dùng trong tô đã đủ ngon vị lắm rồi… Vì vậy mà hiếm khi khách bỏ sót nước dùng trong tô bánh canh ở quán bà Đợi.
3. Chè Hẻm
Ông bà ta ngày xưa thường nói nếu ngoài Hà Nội có “36 phố phường” thì Huế cũng có “36 thứ chè”. Không ai biết chè hẻm có ở Huế từ bao giờ mà chỉ biết gọi là thế, món ăn ngon bởi nó thường nằm sâu trong các ngõ ngách với rất nhiều loại chè khác nhau.

Mỗi loại chè có một hương vị riêng, ngon bổ, tinh tế và cầu kỳ như chính con người nơi đây. Chè bắp ngọt mát tinh khiết, vừa thơm vừa bùi nấu từ bắp ngô non của cồn Hến, chè hạt sen với thứ hương trầm thật lạ của giống sen hồ Tịnh Tâm – loại sen “tiến vua”. Lại còn chè nhãn bọc hạt sen ngọt thanh, thơm bùi và nhiều loại chè như chè hạt lựu, chè trôi nước, chè khoai sọ, chè bột lọc…
Có một loại chè nghe rất lạ tai mà chỉ Huế mới có: chè bột lọc thịt heo quay. Được chế biến cầu kỳ từ những miếng thịt heo quay cắt khúc nhỏ, bọc ngoài là bột nếp, cho thêm đường nấu thành chè. Khi ăn, món chè này cho ta một cảm giác rất lạ, vừa ngọt lại vừa mặn, béo ngậy khó diễn tả thành lời…
4. Cơm chay Huế
Nếu bạn muốn có một bữa ăn thanh đạm và để cơ thể được thanh lọc thì hãy thử một bữa cơm chay tại Huế. Các món chay cũng rất đa dạng và phong phú, chỉ từ rau, củ, nấm, đậu phụ… nhưng bạn đã có một bữa cơm đầy đủ và thịnh soạn vô cùng.
Khách đến Huế, nếu thích được thưởng thức một bữa cơm chay thì ngoài những Phật tử biết nấu cơm chay ngon để mời thân mật ở gia đình, có thể liên hệ các chùa để thưởng thức một bữa cơm chay Huế đặc biệt. Bạn đến chùa nào cũng được, món ăn ngon nhưng tốt hơn cả là chùa Từ Đàm, vì ở đây là chùa sư nữ nên có nhiều ni cô nấu cơm chay ngon, lại ở ngay trong thành phố – trên đường Điện Biên Phủ.
Ngoài ra, các bạn cũng có thể đến quán cơm chay Liên Hoa – số 3 đường Lê Quý Đôn để thưởng thức các món chay. Giá các món chay tại đây cũng khá rẻ.
5. Bún bò Huế
Bún bò Huế chính là linh hồn của ẩm thực Huế, độ ngon và nổi tiếng của món ăn này chắc không phải bàn nhiều. Bún bò Huế có một miếng chân giò, một miếng giò tự nắm, một miếng tiết lợn nhỏ và tất nhiên phải có vài lát thịt bò. Rau ăn kèm cũng rất tươi và phong phú. Địa chỉ ăn bún bò Huế nổi tiếng nhất: 13 Lý Thường Kiệt (cạnh Nhà khách Công đoàn). Ngoài ra, khắp nơi ở Huế bạn cũng sẽ dễ dàng tìm thấy một quán bún bò chất lượng. Giá một tô bún bò Huế khoảng 30.000 đồng.
6. Bún thịt nướng, bánh ướt thịt nướng
Điểm đặc biệt của hai món này nằm ở thịt nướng. Thịt ở đây ướp vừa đủ, không át mùi thơm của, miếng thịt mềm chứ không bị khô, và mang một hương vị đặc trưng, khá đặc biệt so với những nơi khác. Nước chấm ăn kèm cũng vừa miệng, điều đặc biệt là có rất nhiều rau sống, tươi mát và xanh ươm.
Các quán bánh ướt thịt nướng và bún thịt nướng ngon nằm trên mạn Kim Long – đường đi chùa Thiên Mụ
7. Các loại bánh Huế: Bánh bèo, bánh bột lọc, bánh khoái
Có dịp đến Huế, mới thấy bánh bèo gắn bó với đời sống sinh hoạt của người dân cố đô như thế nào. Khoảng từ 3 đến 5 giờ chiều, trên các ngõ phố, những phụ nữ quẩy gánh trên vai hoặc chiếc thúng nhỏ cắp ngang hông, đi bán bánh bèo, bánh lọc đến từng nhà. Người Huế rất thích và đã thành thói quen dùng loại bánh đầy hương vị quê nhà này vào các bữa ăn phụ.
Các bạn có thể đến các “Khu phố Bánh bèo” như: cung An Định, đường Ngự Bình, đường Nguyễn Bỉnh Khiêm… để tận mắt thưởng thức “văn hóa bánh bèo” tại đây.
Bánh khoái đổ bằng bột gạo xay đánh sệt với nước và lòng đỏ trứng, sau đó thêm tiêu, hành, mắm, muối, tôm bóc vỏ, thịt bò (hoặc chim) nướng thái lát, mỡ thái lát nhỏ, giá sống. Bánh ngon một phần nhờ nước lèo, thứ nước chấm chỉ các đầu bếp giỏi mới chế được. Ðây là bí quyết gia truyền, quyết định chất lượng, tạo nên hương vị thượng hạng của bánh khoái.
Bánh khoái nổi tiếng nhất là bánh khoái Thượng Tứ, quán có 3 chi nhánh là Lạc Thiện, Lạc Thạnh và Bạch Yến.
8. Bánh chưng Nhật Lệ
Đây là món ăn nổi tiếng ở Huế và có xuất xứ từ con phố Nhật Lệ trong thành Nội, nơi tập trung hàng chục lò làm bánh. Bánh thơm dẻo, món ăn ngon ăn rất khoái khẩu do sự kết hợp nhuần nhuyễn mùi vị giữa nhân đậu, thịt (mỡ và nạc) với gạo nếp và các loại gia vị như tiêu, hành. Người ăn quen lâu ngày thành nghiện, thành thèm.
Ăn bánh chưng Nhật Lệ khi nguội ngon hơn khi nóng. Bóc lớp lá chuối ra, màu bánh xanh thơm nhức mắt. Cắn một miếng, nhân đậu thịt mỡ màu nâu trắng béo bùi ngập chân răng.
9. Nem lụi chất Huế
Nhiều người thường nói “Nem lụi là một trong những món ăn đặc sệt Huế”’. Ở đường Nguyễn Huệ có hai quán nem lụi. Suốt ngày đêm quán nào cũng chật ních người ăn. Khách hàng lần đầu ăn nem lụi, ai cũng xuýt xoa khen ngon để rồi ăn tiếp lần hai, lần ba, thậm chí ăn hàng ngày như dân “nghiện” và lần nào cũng vẫn cứ khen ngon.
Khi ăn, lấy bánh đa nem gói thịt viên nướng cùng với rau, thơm, khế, giá, lát chuối xanh thái mỏng, miếng vả thái sống, ớt màu… lấy lá hành buộc lại rồi chấm với một thứ nước đặc biệt gọi là nước lèo. Nước lèo dùng cho nem lụi được pha chế từ hàng chục nguyên liệu khác nhau như dầu thực vật, gan lợn, bột đao, đường, tương nước mắm, quế chi, hoa hổi trộn với nước cốt dừa.
Chúc các bạn ngon miệng!

Thứ Năm, 8 tháng 9, 2016

Món Ngon Mỗi Ngày: Bông Cải Xào Tiêu Xanh

Hôm nay Món Ngon Mỗi Ngày sẽ hướng dẫn các bạn làm món Bông Cải Xào Tiêu Xanh cho bữa cơm gia đình bạn thêm hấp dẫn hơn nhé.


NGUYÊN LIỆU
  • 200g bông cải xanh
  • 100g nấm rơm
  • 100g bắp non
  • 50g cần ta
  • 2 chùm tiêu xanh
  • 10g ớt sừng
  • 10g tỏi băm
  • 2 thìa cà phê hạt nêm Knorr từ Nấm và Rong biển
  • Dầu ăn
HƯỚNG DẪN THỰC HIỆN
  • Bông cải rửa sạch, xắt miếng vừa ăn, Món Ngon Mỗi Ngày chần sơ
  • Nấm rơm ngâm nước muối loãng 5 phút, rửa lại cho sạch, chẻ đôi. Bắp non rửa sạch, xắt đôi. Cần ta rửa sạch, xắt khúc khoảng 4cm
  • Làm nóng 1 thìa súp dầu ăn, phi thơm tỏi băm, lần lượt cho bông cải, bắp non, nấm rơm vào xào chín, nêm hạt nêm Knorr từ Nấm và Rong biển vừa ăn. Khi rau củ chín, cho tiếp cần ta vào đảo đều, tắt bếp.

Theo : Knorr